Site Search

Trung vệ Văn Việt: "tôi biết ơn đội bóng và HLV Phan Thanh Hùng!"

Đăng bởi: Quang Anh, Lúc 12:09 19/07/2018
Mang băng thủ quân Quảng Nam từ thuở cơ hàn, nhưng đến ngày đội bóng quê nhà thăng hoa, Nguyễn Văn Việt lại phải bán xới để tìm chỗ đứng.

Tin cùng chuyên mục

Công tác đào tạo trẻ gần như bằng con số 0 nhưng thật kỳ lạ, trong bất kỳ giai đoạn nào bóng đá Quảng Nam vẫn luôn tìm được những cái tên để tự hào. Trước lứa của Tấn Sinh hay Văn Toàn gần đây, đó là Nguyễn Văn Việt - chàng trung vệ mẫn cán, người thủ lĩnh can trường đã theo đội từ thời còn ngụp lặn ở các giải hạng dưới.

 

Niềm tự hào của bóng đá xứ Quảng

Nguyễn Văn Việt sinh năm 1989 tại Quế Sơn. Cũng như nhiều cậu bé đồng trang lứa, bóng đá với anh là một niềm đam mê lớn. Năm 15 tuổi, Việt liều tôi xuống Tam Kỳ xin thử sức ở đội trẻ rồi bất ngờ được nhận. Trải qua một hành trình dài của những nỗ lực và sự kiên trì, ánh sáng cuộc đời rồi cũng trở đến với anh.

“Năm 2007, Quảng Nam rớt xuống hạng Nhì, cơ hội được mở ra dành cho những cầu thủ trẻ. Năm 2008, tôi tham gia và được thi đấu tất cả các trận, góp công giúp đội vô địch rồi giành quyền thăng hạng Nhất. Từ thời điểm đó, tôi luôn là một trong những người đá chính nhiều nhất và còn được mang băng đội trưởng”.

Lời Văn Việt chia sẻ hoàn toàn không sai. Giai đoạn 2009-2013, Quảng Nam liên tục thay tên đổi họ bởi những cuộc tình chóng vánh với các doanh nghiệp đỡ đầu. Nhưng dù là phiên hiệu hay đời HLV nào đi chăng nữa, chỗ đứng của chàng trung vệ trẻ tuổi, giàu nhiệt huyết vẫn luôn được gầy dựng một cách chắc chắn, bền vững.

 

Năm 2013, Quảng Nam vô địch giải hạng Nhất, giành vé thăng hạng V.League. Viễn cảnh tươi đẹp tưởng như đã được mở ra trước mắt Văn Việt. Nhưng, cuộc sống vốn dĩ không như là mơ. Năm 2014, dù được đá chính thường xuyên trong mùa đầu lên chuyên, song tai ương lại bất ngờ ập đến với Việt ở đoạn cuối mùa giải.

“Đó là trận đấu áp chót ở Tam Kỳ. Trong một pha nhảy lên tranh bóng, tôi tiếp đất không tốt nên bị đau phần gối. Lúc đó chỉ mới cuối hiệp 1 thôi nên cũng gắng gượng đá đến hết trận, rồi không ngờ chính điều này đã làm chấn thương nặng thêm. Dù đã cố gắng chạy chữa nhưng tình hình không mấy tiến triển…”.

Sau gần nửa năm điều trị, trong đó có việc vào Sài Gòn mổ gối nhưng kết quả không như mong đợi, Văn Việt đã tính đến con đường giải nghệ. Anh theo học lấy bằng C huấn luyện rồi về Quảng Nam làm trẻ không lương. Sau gần năm “thực tập”, đến tháng 8-2016, Việt mới chính thức có chân trợ lý ở lứa U15.

 

Gian truân hành trình trở lại với bóng đá

Chấn thương đã tước đi ngày tháng xuân thì đẹp nhất của Văn Việt. Ở tuổi 24, theo nghiệp gõ đầu trẻ không và có lẽ chưa bao giờ nằm trong dự định của anh. Đó là quãng thời gian gian khó với cá nhân Việt và gia đình. Đá bóng còn có lương, thưởng, lót tay. Còn huấn luyện viên cấp độ trẻ lại là câu chuyện khác.

Nhớ lời quãng thời gian khốn đốn ấy, Văn Việt chia sẻ: “Ở cái tuổi sung sức ấy mà phải nhìn những người đồng đội ngày nào chơi bóng trên sân, quả thực mình cũng bứt rứt lắm nhưng cũng không biết phải làm sao.

Cuộc sống lúc đó rất khó khăn, tôi cưới vợ trong khoảng thời gian chấn thương, hết hợp đồng đúng vào lúc hai đứa đều không có việc làm. Đến khi có con thì tiền lương làm HLV cũng không đủ để trang trải”.

Giữa năm 2017, tức sau gần 30 tháng chông chênh tìm đường mưu sinh với cuộc sống, Văn Việt bắt đầu nghĩ đến ý định trở lại với bóng đá. Đó là thời điểm cơ thể anh đã ngày một khoẻ mạnh, bình thường trở lại.

“Tôi chấn thương nghỉ dài, đến khi ổn định cũng muốn trở lại nhưng cũng hơi ngại vì không biết có đội nào chịu nhận. Nhưng rồi bạn bè lẫn gia đình đều động viên, tin tưởng nên mình càng có thêm sự tự tin, quyết tâm trở lại với sân cỏ. Trước V.League 2018, tôi đến gặp HLV trưởng CLB Quảng Nam để xin thử sức.

Nhưng có lẽ đội đã đủ người nên họ không cho tôi cơ hội. Vào Sài Gòn, tôi được HLV Đức Thắng đồng ý. Nhưng sau đó anh lại từ chức khiến tôi phải ngược về Quảng Ninh và may mắn được chấp nhận. Thực lòng, tôi rất biết ơn đội bóng và HLV Phan Thanh Hùng vì đã trao cho mình cơ hội quý như vậy”.

 

Cuộc sống bình yên, hạnh phúc ở Quảng Ninh

Chia tay sân cỏ 3 năm rồi trở lại, thật không dễ để một cầu thủ có thể tìm được ngay suất đá chính. Trong 16 vòng đấu đầu tiên của mùa giải, Văn Việt chủ yếu ngồi dự bị. Trong tay tướng Hùng, cặp đôi trung vệ thường được xoay vòng giữa những cái tên quen thuộc. Như Thanh Hào, Thanh Hiền, Huy Cường hoặc Tuấn Tú.

Cơ hội chỉ trở đến với Văn Việt sau trận đấu tai hại ở Pleiku. Nơi mà Hào dính thẻ đỏ phải nghỉ 2 trận, còn Hiền thì chấn thương không biết khi nào mới trở lại. Văn Việt được xướng tên trong cuộc chiến với Hà Nội FC ngày 1/7. Đó là lần đầu của anh tính từ lần cuối ở Tam Kỳ vào một ngày đầu của tháng 8-2014.

No name

Việt đã chơi tốt, nhận được những lời khen ngợi và chiếm luôn suất đá chính ở 2 trận kế tiếp. Thật thú vị, đó cũng là 180 phút mà Than Quảng Ninh không hề chiến bại - điều mà họ đã liên tục nhận lãnh ở 4/5 trận trước đó. Niềm tin được dựng xây, tinh thần và sự hưng phấn cũng trở lại với trung vệ tuổi 29.

“Than Quảng Ninh có nhiều trung vệ tốt. Tôi mới về phải cố gắng tập luyện nhiều để cơ thể thích nghi lại và làm quen với chiến thuật của đội. Quan trọng hơn là đáp lại sự tin tưởng của HLV và lãnh đạo CLB.

Tôi từng rất buồn khi phải rời Quảng Nam, nhưng cũng lấy đó làm động lực để chứng minh bản thân. Những chuyện khác mình không muốn nghĩ nhiều nữa, chỉ muốn sống thật vui vẻ với hiện tại”, Văn Việt khép lại.

 

 

Nguồn: Goal.com